VỀ MỘT LOÀI HOA TRONG TRANG SÁCH- Thơ NGUYỄN VĂN TÀI


   
VỀ MỘT LOÀI HOA TRONG TRANG SÁCH

                                          



Ngậm ngùi hoa trắng chưa phai

Ngủ trong trang kỷ niệm dày thời gian

Ôi ! trầm lặng mấy chia tan

Sắc hương ngày cũ có tàn phai đâu.


Tôi nâng niu chút ban đầu

Nhìn hoa xưa thoáng gợn sầu mênh mang

Đời trôi nổi kiếp hợp tan

Chén cơm manh áo bụi trần cõi riêng...


Tình xưa thương nhớ thưa em !

Ước mơ nay bóng mây chiều trên sông

Đã ôm dang dở vào lòng

Sao buồng tim cứ chất chồng nỗi đau.


Và người xưa biết tìm đâu

Bao thương tiếc chỉ gửi vào sắc hoa.


N.V.T


Cảm nhận của CHÂU THẠCH

Có khi nào bạn giở lại trang sách và bắt gặp một đóa hoa đã ướp vào trong đó lâu ngày rồi không ?Nếu cánh hoa đó là kỷ niệm cho một cuộc tình thì lòng bạn rung động biết bao nhiêu Trước đóa hoa không gian năm xưa của bạn sẽ quay lại thời gian của bạn sẽ quay lại và tâm tư tình cảm của bạn ngày ấy cũng sẽ quay lại. Đóa hoa ép trong lòng trang sách được mở ra giống như nàng công chúa ngủ lâu ngày trong thạch động nay thức dậy với hoàng tử của mình.

Với bốn câu thơ khổ đầu của bài thơ "Về một loài hoa trong trang sách" nhà thơ Nguyễn văn Tài đã đem đến cho tôi một cơn mơ dài về quá khứ của mình và một nỗi nhớ nhung rất khắc khoải nhưng cũng rất êm ái trong lòng. Khắc khoải mà êm ái đó là tâm trạng chung với những ai nhớ về một mối tình tan vỡ trong quá khứ. Xin bạn đọc bốn câu thơ sau đây rồi hãy dừng lại đừng vội vã bước qua vế sau hãy để lòng tưởng nhớ đến kỷ niệm một mối tình trong quá khứ quí vị sẽ thấy những rung động của tác giả mà tôi đã đồng cảm:

Ngậm ngùi hoa trắng chưa phai

Ngủ trong trang kỷ niệm dày thời gian

Ôi! Trầm lặng mấy chia tan

Sắc hương ngày cũ có tàn phai đâu

"Ngủ trong kỷ niệm" "Trầm lặng mấy chia tan". Đọc mấy ý thơ nầy giống như ngồi một mình mà uống ly chanh đường trong mùa hạ hay một ly rượu đậm trong mùa đông .Phải ngồi một mình thì mới ngậm ngùi ngậm ngùi mà thưởng thức vị ngọt vị nồng của tình yêu đã trầm lặng tan vào trong quá khứ vậy.

Qua khổ thứ hai của bài thơ tác giả đã viết:

Tôi nâng niu chút ban đầu

Nhìn hoa xưa thoáng gợn sầu mênh mang

Đời trôi nổi kiếp hợp tan

Chén cơm manh áo bụi trần cõi riêng...

Hãy tưởng tượng tác giả nhẹ tay cầm đóa hoa lên và ngay lúc đó căn phòng trở nên rộng mênh mang như một bầu trời nỗi buồn như ngọn gió se lạnh mùa thu ập đến thời gian hiện tại dừng đi và quá khứ quay về hiển hiện trong tâm tưởng. Tác giả chỉ nói trong thơ"thoáng gợn sầu"nhưng thật ra ông chỉ thoáng gợn sầu lúc ban đầu khi vừa thấy hoa và sau đó ông đã buồn da diết cho cuộc đời trôi nổi cho kiếp hợp tan cho

cõi riêng cách biệt khi ông thốt ra hai câu thơ: "Đời trôi nổi kiếp hợp tan. Chén cơm manh áo bụi trần cõi riêng..."

"Chén cơm manh áo bụi trần cõi riêng...".Tác giả gằn từng chữ trong câu thơ nầy chứng tỏ lòng ông chua chác biết bao nhiêu và ông đã làm cho người đọc cũng thấy lòng mình se lại đồng cảm cùng ông.

Ở khổ thơ thứ ba tác giả đã "thưa em" nhưng em đâu còn nữa mà thưa chỉ thưa với đóa hoa ép cầm trên tay mà thôi:

Tình xưa thương nhớ thưa em!

Ước mơ nay bóng mây chiều trên sông

Đã ôm dang dở vào lòng

Sao buồng tim cứ chất chồng nỗi đau.

Đau là phải rồi tác giả ơi. Vì ước mơ ngày xưa đâu tan trong ông nó còn hiển hiện ra quá đẹp như "bóng mây chiều trên sông" . Cho nên dẫu ông có tự dặn lòng bao nhiêu lần là sẽ quên đi sẽ "ôm dang dở vào lòng" bao nhiêu thì "buồng tim cứ chất chồng nỗi đau" là đúng quy luật quá vậy. Buồng tim của tác giả không chỉ ôm  nỗi đau mà chất chồng nỗi đau có nghĩa tình dang dở theo năm tháng không phai mờ mà mỗi ngày lớn lên gấp nhiều lần giống như nỗi đau chất chồng lên vậy.

Đọc hai câu cuối của bài thơ quả thật tim tôi như thắt lại khi hình dung tác giả ngồi một mình và than thở với hoa:

Và người xưa biết tìm đâu

Bao thương tiếc chỉ gởi vào sắc hoa.

Tim tôi như thắt lại vì tâm tình của tác giả cũng giống như tâm tình của tôi và tôi đoan chắc cũng giống như tâm tình của bao bạn đọc khác. Chúng ta dẫu không có một đóa hoa ép vào trang sách nhưng chắc có một đóa hoa ép vào trang lòng và cũng có khi mở đóa hoa ấy ra như tác giả Nguyễn văn Tài đã mở đóa hoa trong sách vậy.

Tôi không phải là nhà bình thơ. Tôi chỉ viết những gì mà tác giả làm cho tôi rung động. Tôi nghí rằng bài thơ "Về một loài hoa trong trang sách" chính nó là một loài hoa một loài hoa đẹp kín đáo càng ngắm lâu và càng ngắm kỷ thì sẽ khám phá ra rất nhiều hương và sắc ./.


                    C.T

Nguyễn Văn Tài

gửi R

Chào Rêu bạn nhỏ thân mến ! Hoa gì thì bạn hiểu rồi còn giả bộ hỏi. Vui nhé ! Cuối cùng vẫn còn gặp được nhau trong căn nhà Đại Đoàn Kết nầy. Chúc bạn an lành.

rêu

chào bạn lớn-

hoa nì lắm sắc nhiều hương
kiêu sa rực rỡ phô trương quá hà!
hihihihi
hoa gì mà chảnh quá trời zậy bạn lớn???

nói chớ đọc bài thơ làm rưng rưng theo tg luôn ..

"Tôi nâng niu chút ban đầu
Nhìn hoa xưa thoáng gợn sầu mênh mang"

NVT

gửi bạn Ch.

Bạn Chanhrhum mến ! Cảm ơn nhiều. chúc vui vẻ với công việc nơi miền quê cát trắng.

NVT

Gửi a Bảy

Anh Bảy Thi mến thương ! Thật xúc động với các dòng cảm nhận cùng hòa vận cho bài thơ " Hoa trắng..." Chúc anh thật nhiều sức khỏe.

NVT

Gựi bạn Khoa

bạn T.V.Khoa thân mến. Có nghe a HCT nhắc đến anh nhiều. Rất hân hạnh quen biết anh.

NVT

Gửi NL

Chào bạn Nguyệt Linh. Rất vui gặp lại bạn cũ. Sẽ sang thăm. Mến

chanhrhum

Đã ôm dang dở vào lòng
Sao buồng tim cứ chất chồng nỗi đau.
.......

Chào anh!

CR sang thăm anh và đọc bài thơ chan chứa kỷ niệm.
Anh cứ tin đi! Màu hoa thuở ấy vẫn mãi trắng trong như mối tình đôi lứa đã dành cho nhau./.

baythi

Chào gặp mặt lại trên làng VNWEB...

Sách dày dày những trang trang
Mổi trang sách mối ngày đàng đời trôi
Giở trang sách kí ức hồi
Một bông hoa ép…giữa vời tháng năm!

Trắng trong hoa nép giữa dòng
Hương còn như thuở tay vòng ép hoa
Ánh mắt hoa chẳng phai nhoà
Ngước lên trong vắt quyện hoà mắt nay

Sau ngần ấy tháng ấy ngày
Bấy mưa bấy nắng bầy dày bấy thưa
Nổi trôi tan hợp đong đưa
Mà em hoa vẫn đ ến giờ trắngtrong

Tình x ưa xưa đã theo dòng
Cơn mơ bay bổng chiều sông bến nào
Bên hoa lời thốt thì thào
Hoa ơi gặp lại thuở nào… giờ đây

B ông hoa ép g ọn l òng tay
Ôm hoa ta nhớ những ngày… xa xưa!

Không biết răng cứ đọc thơ trên trang của Nguyễn Văn Tài là Bảy tôi cứ có cảm xúc để viết ra... và đây gửi tặng cảm xúc đó!

truongvankhoa

Chào anh Nguyễn Văn Tài !
Câu này rất thật và cũng nỗi niềm:
"Đời trôi nổi kiếp hợp tan
Chén cơm manh áo bụi trần cõi riêng..."
Thơ hay thấm và tràn đầy tình yêu thương.
Chúc anh vui và có nhiều entry hay.
Cảm ơn anh đã ghé thăm và chia sẻ.

nguyetlinh

Sang đọc những câu thơ lục bát ngọt ngào mà thấm đẫm niềm đau. Em đọc rất thích. Chúc anh an vui.