ĐẤT TRỜI TRÊN MỘT BỜ VAI- PHẠM THANH CẢI DUNG THỊ VÂN

   


ĐẤT TRỜI TRÊN MỘT BỜ VAI


( Lời bình thơ của PHẠM THANH CẢI- DUNG THỊ VÂN )


Lời hoabiencuong
: Thân mến gửi đến các bạn thơ trên vnweblogs ! Bài thơ  " Lời ru trên vai em" được viết xong vào tháng 11. 2009 và được hiển thị trên trang W.lucbat.com sau đó ít ngày. Những tự tình của tác giả đã được nhiều bạn thơ cảm nhận chia sẽ chân thành với nhiều ngôn từ đầy cảm mến. Vinh hạnh cho tác giả là còn nhận được lời bình thơ sâu sắc công phu của anh Phạm Thanh Cải ( một sĩ quan quân chủng hải quân ) và đôi dòng ưu ái của chị Dung Thị Vân- một nhà thơ của tỉnh Lâm Đồng hiện là hội viên Hội nhà văn TP. Hồ Chí Minh. Quý trọng tình thân của những tâm hồn văn nghệ bốn phương. Trang thơ hoabiencuong xin được trích về lưu giữ và xem đây là một kỷ niệm quý báu trong đời làm thơ của tác giả. Cũng xin được giới thiệu hai bài viết nầy đến các tình thân của hoabiencuong. Trân trọng ( N.V.T )


LỜI RU TRÊN VAI EM


Ngược xuôi xuôi ngược dòng đời

Mấy yêu thương đã cạn lời phù du

Trên đường đến chốn nghìn thu

Vai em điểm tựa. Buồn ru nỗi buồn!


Thôi quên đi những giận hờn

Thôi quên đi những dị thường thế nhân

Ta là của một tiền căn

Em từ trong một định phần. Thế thôi!


Lên cao xuống thấp chơi vơi...

Bờ vai em ngát hương người tình chung

Ôi! ta tỉnh mộng anh hùng

Bon chen một thuở nẻo dừng từ đây!


Đất trời trên một bờ vai

Và ta an phận đêm này cùng em

Ngỡ ngàng áo nhuộm sương đêm

Ngờ đâu nước mắt tận niềm ái ân.


Tây Ninh 11.2009

Nguyễn Văn Tài

           

Tôi là người lính gắn bó với con tàu và biển đảo gần bốn mươi năm. Cuộc đời như những con tàu ra khơi đi khắp mọi miền mênh mông biển cả gặp bao nhiêu giống tố cuộc đời làm nên bao nhiêu kỳ tích nhưng kết thúc mỗi chuyến đi đều quay trở về bến đỗ của mình. Hạnh phúc thay khi mỗi con tàu dù đi đâu vẫn nhớ về bến đậu - Đó là nơi ta nghỉ ngơi sau những ngày gian lao vất vả. Đó là nơi con tàu neo lại để tránh bão là nơi tiếp dầu tiếp nước cho những chuyến đi về sau tới hành trình dài hơn khó khăn hơn. Bến là nơi tiếp thêm sức sống cho con tàu.

Tình nghĩa vợ chồng chẳng khác nào con tàu và bến cảng. Con tàu không có một bến đậu không có hậu phương vững chắc thì không thể vào đi những chuyến tới những miền đất lạ xa xôi. Những anh hùng hào kiệt; những văn nhân thi sĩ nếu không có một chỗ dựa tinh thần là người vợ đảm đang với tình yêu nồng ấm thì sẽ khó làm nên sự nghiệp. Chỗ dựa ấy điểm tựa ấy không phải là sức lực mà là tâm hồn yêu thương vĩ đại của người vợ với chồng. Đàn ông ai mà được tâm hồn người đàn bà che chở vỗ về động viên an ủi lúc gặp giông tố của trường đời thì hạnh phúc lắm thay.

Tình thương yêu của người vợ đóng vai trò vô cùng to lớn trong thành bại sự nghiệp của chồng của những người đàn ông. Không những thế bờ vai yấu mềm của người vợ lại là chỗ dựa thật sự theo nghĩa đen của người đàn ông. Dù trước đây anh ta là thi sĩ vĩ đại anh hùng cái thế tung hoàng ngang dọc trên trường đời nhưng khi lúc anh ta đã sức tàn lực kiệt trên đường đến cõi nghìn thu đến điểm dừng của cuộc đời anh ta cũng cần một bờ vai để dựa. Đọc khổ thơ đầu tiên ta thấy ngay điều ấy:

Ngược xuôi xuôi ngược dòng đời

Mấy yêu thương đã cạn lời phù du

Trên đường đến chốn nghìn thu

Vai em điểm tựa. Buồn ru nỗi buồn

Năm ngoái nhà thơ Tế Hanh vừa mới qua đời ở tuổi ngoại 80 hơn một chục năm trời ông sống được là phải tựa trên đôi và tảo tần và yêu thương của người vợ. Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng vậy bờ vai Lâm Thị Mỹ Dạ đã sưởi ấm và là chỗ dựa tinh thần.

          Cho nên nếu người đàn ông nào mà coi thường phụ nữ coi thường người vợ yêu quý của mình thì thật là một sai lầm to lớn trong cuộc đời mình. Vợ mình phải là nhất là nơi mình tin tưởng và là chỗ dựa tinh thần. Tác giả Nguyễn Văn Tài xuôi ngược dòng đời đã lắm đến cuối đời đã nhận ra rằng bờ vai người vợ đã là: "Đất trời trên một bờ vai/ Và ta an phận đêm này cùng em" và bờ vai ấy vẫn ấm nồng dù trải qua bao nhiêu biến cải của thế gian của cuộc đời thì bờ vai vẫn:

Lên cao xuống thấp chơi vơi...

Bờ vai em ngát hương người tình chung.

Ở đây tác giả Nguyễn Văn Tài đã cho là do định mệnh căn duyên nên khi tỉnh mộng anh hùng người chồng mới nghĩ đây là điểm dừng đây là bến đỗ cuối cùng của cuộc đời mình:

Ôi! ta tỉnh mộng anh hùng

Bon chen một thuở nẻo dừng từ đây.

Theo tôi không phải thế không phải căn duyên định mệnh mà chính là tình nghĩa vợ chồng. Người xưa có câu: "Một ngày nên duyên một ngày nên nghĩa". Đã là vợ chồng vui buồn có nhau hạnh phúc có nhau hoạn nạn có nhau ăn ở bên nhau hiểu nhau thì cái nghĩa tình nó to lớn lắm sâu sắc lắm. Cho nên dù đi lên rừng xuống biển tình nghĩa vợ chồng vẫn là keo sơn gắn bó. Chính vì vậy trên đường đến chốn nghìn thu người chồng đã kiệt cùng rồi được tựa bên bờ vai người vợ thì vẫn còn là diễm phúc. Một câu danh ngôn mà tôi cho là hay: "Hạnh phúc cuối cùng của cuộc đời là được chết trên tay người tình".

Nếu ai có người tình suốt đời là người vợ của mình thì người ấy thật là hạnh phúc. Đến điểm dừng trên đường đến chốn nghìn thu lúc này những gì phù du những giận hờn những dị thường thế nhân đều là vô nghĩa. Chỉ còn một tình yêu muôn thưở đó là tình nghĩa vợ chồng với bao nhiêu điều ân ái. Nước mắt của người anh hùng đã thấm bờ vai người vợ trong đêm trường thanh vắng mà như trời đã làm sương ướt đẫm bờ vai.

Câu thơ cuối cùng đã viết:

Đất trời trên một bờ vai

Và ta an phận đêm này cùng em

Ngỡ ngàng áo nhuộm sương đêm

Ngờ đâu nước mắt tận niềm ái ân.

Cứ tưởng rằng bờ vai ướt đẫm sương đêm biết đâu là nước mắt của người đàn ông nước mắt tận niềm ái ân. Chữ tận ở đây rất đắt. Tận là điểm cuối là dốc hết tất cả. Lúc này tình yêu thương ân ái của người chồng đã dốc ra tất cả cũng như dốc bầu tâm sự. Ôi trên đường đến bến nghìn thu như vậy thì cũng là thanh thản và hạnh phúc tuyệt vời.

Bài thơ của Nguyên Văn Tài thật mộc mạc không dùng những ngôn từ sáo rỗng và đánh đu với dòng lục bát mà nó chân chất như lời nói cửa miệng hàng ngày. Tôi không thích những câu thơ của một số tác giả khác ví dụ như: "Câu thơ ướt đẫm trời mưa..." hay "bẻ đôi câu thơ làm mái chèo lướt sóng"... Nó giả tạo và sáo rỗng. Câu thơ là một thể hoàn chỉnh để nguyên thì hay chứ bẻ đôi ra rồi thì chẳng còn gì nữa.

Bài thơ phảng phất nỗi buồn của một người trên đường đến chốn nghìn thu nhưng lại được ấm lên bằng những lời ru buồn: Buồn ru nỗi buồn . Nhiều người cứ nghĩ rằng muốn cho một người khác đỡ đau buồn hãy mang niềm vui đến cho họ đưa họ đến những nơi ồn ào sôi động để tìm vui. Nhưng chưa hẳn thế khi nỗi buồn đã quá sâu sắc thì chẳng niềm vui nào át nổi. Lúc đó chỉ có một nỗi buồn khác cùng đồng cảm chia sẻ an ủi thì mới có tác dụng. Chia vui thì niềm vui nhân đôi sẻ buồn thì nỗi buồn vơi đi nhiều lắm. Tôi thích mấy chữ Buồn ru nỗi buồn bởi vì nó mang tính triết lý sâu xa.

Bài thơ "Lời ru trên vai em" là một bài thơ hay của Nguyễn Văn Tài. Chúc anh có nhiều bài thơ hay như thế.


Phạm Thanh Cải ( Đại tá Quân chủng hải quân- ĐT :01696306682 )



Bài thơ LỜI RU TRÊN VAI EM của NGUYỄN VĂN TÀI đã được tác giả PHẠM THANH CẢI viết lời bình.thật sâu sắc. Phạm Thanh Cải đã phân tích hết  bài thơ với lời bình mà người đọc chỉ biết gật đầu tán thưởng cho bài thơ với tứ hay và lời bình hay.  Vâng bờ vai của người vợ mà hai tác giả đã phân tích và bằng những lời thơ diệu kỳ đã cho người đọc đi đến bến bờ hạnh phúc yêu thương mà có lẽ cả cuộc đời làm kiếp người ai cũng mong muốn sẽ được và sẽ có như vậy.


            Nhưng không hẳn ai cũng sung sướng có được một bờ vai suốt cả cuộc đời cũng như cuối cuộc đời như thế.  Có nghĩa là bờ vai ta có được âu đó cũng là định mệnh cho dù muốn cho dù không thì cứ trời cho ta thì ta sẽ có.  Bờ vai là điểm tựa vâng ! Làm gì thì làm ta cũng cần phải có một điểm tựa. Điểm tựa là chỗ đứng là sự thăng bằng trong cuộc sống mà ta cần phải có. Cứ có điểm tựa là ta thấy yên tâm. Điểm tựa có rất nhiều yếu tố..Không chỉ phải tựa vào "cõi tình" mà là chỗ dựa tinh thần mà ta rất cần trong những khổ đau trong những vấp ngã trong mọi sự lo toan mọi khó khăn mà ta cần được chia sẻ. Cho dù đó là một bờ vai tạm nhưng người ta cũng đủ nghị lực để vượt qua bao điều khó khăn. Ai mà không mơ có được một bờ vai trăm năm. Nhưng không phải ai cũng có được. Nhưng suy cho cùng thì bờ vai nào cũng là bờ vai là điểm tựa của cuộc đời.
         Bởi vậy khi đọc bài thơ :"Lời ru trên vai em" của Nguyễn Văn Tài và lời bình của Phạm Thanh Cải Hạnh phúc thật vô bờ trong thơ và lời bình tràn ngập yêu thương. Tôi cảm thấy thương định mệnh khắc nghiệt cho những ai không có bờ vai san sẻ bởi bờ vai có đi mua được đâu. Đó là hạnh phúc do Thượng đế ban tặng cho loài người. Vậy thì xin nhà thơ Nguyễn Văn Tài và người bình thơ Phạm Thanh Cải hãy trân trọng và trân quý trong yêu thương bờ vai của mình đi nhé. Và thương cho định mệnh của cõi tình tựa đầu mượn tạm bờ vai.
        Xin được chia sẻ cùng hai tác giả..
         Ngỡ ngàng áo nhuộm sang đêm...

Dung Thị Vân - TP.HCM ( email : dungthivan2910@gmail.com )

Nguyễn Văn Tài

Gửi a. PTC

Anh Phạm Thanh Cải kính mến ! Cả 2 chúng ta là người cầm bút chứ không phải đơn thuần là người đọc. Tất nhiên sẽ cảm nhậm được rất nhiều về 1 bài viết tâm huyết giá trị và công phu của người viết. Mình và anh Cải hiện ở hai đầu đất nước nhưng quý mến nhau qua văn phong chữ nghĩa chứ không phải vì anh khen ngợi thơ NVT. Tình văn là thế ! Chúc anh luôn an lành mạnh khỏe và công tác tốt ở đơn vị.Cũng mong ngày nào đó chúng ta sẽ được gặp nhau.

Phạm Thanh Cải

Chào anh Nguyễn Văn Tài

Rất vinh hạn khi anh cho đăng cả hai bài cảm nhận của tôi và bạn Dung Thị Vân vè bài thơ rất hay của anh trên trang hoa biên cương. Qua đây bè bạn xa gần dễ gặp lại nhua và đồng cảm với những gì anh đã viết nối vòng tay lớn cho những trái tim thơ.
Phạm Thanh Cải

Nguyễn Văn Tài

Gửi S.

Suadx thân mến ! Đã thăm nhau tất nhiên là chân thành rồi. Khách sáo làm gì. Chỉ cầu mong vnweblogs sẽ luôn vững bền để những thân tình chúng ta còn diện kiến mỗi ngày ( dù đã có cái alô ). Mình định phiêu lưu đến...Bù Đăng Bù Đốp...nhưng nghe bạn hữu kể là xứ đó xa...biệt mù ( đi dễ nhưng khó về )nên cũng có chút băn khoăn. Đành có đôi dòng thăm bạn.

SỮA

gửi anh NGUYENVANTAI kính quý

em sang thăm và chân thành chúc mừng bài thơ hay cùng những người đọc thơ hay!
chân thành
suadx

NVT

Gửi bạn mới

Chào bạn thơ NguyenVanNhan ! hân hạnh được bạn mới ghé thăm và cảm nhận.Mong còn gặp lại. Thân mến

nguyenvannhan

"Ta là của một tiền căn
Em từ trong một định phần. Thế thôi!"
Thế thì thôi mặc mây trôi
Sớt chia duyên nghiệp với đời cuồng điên.
Ghé thăm anh. Đọc bài thơ nhiều trăn trở với đời với người.

NVT

Gửi HTM

Chào anh Hoàng Trọng Muôn. Chúc mừng tình cảm chúng ta ngày càng tốt đẹp. Rất mong sớm nhận được sách của anh. Chắc chắn sẽ có nhiều điều hay. Mến

NVT

Gửi bạn Ch.

Bạn Chanhrum mến !Hình ảnh bạn biểu cảm thật ấn tượng sâu sắc. Mình viết được bài thơ cũng vào thời điểm ấy. Rất vui được bạn chia sẽ. Chúc tuần mới tốt lành và chúc thân phụ bạn sớm phục hồi sức khỏe nhé !

Hoàng Trọng Muôn

Đúng là một bài thơ lục bát rất nhiều cảm xúc. Hai bài bình trên đã nói được lên nhiều điều!
Chúc anh tuần mới vui!

chanhrhum

Chào anh Nguyễn Văn Tài!

Bài thơ LỜI RU TRÊN VAI EM như một lời Tri Ân sâu sắc dành cho "Bóng dáng thấp thoáng phía sau người đàn ông".

Đọc và thấy hiện lên hình ảnh một mái đầu hoa râm đang ngả tựa yên bình trên bờ vai mềm dịu của Người Phụ Nữ.

Và lời thì thầm của những giọt nước mắt Hạnh Phúc cứ êm đềm chảy vào bóng đêm kiêu hãnh ru những nhọc nhằn của vết nhăn trên vầng trán Người Đàn Ông giãn ra chìm theo giấc ngủ với một nụ cười viên mãn trên môi./.